Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2012

Bạn vàng, bạn tốt, và phản động

Trên đời không có gì quý hơn tình bạn, có lẽ điều này ai cũng đồng ý. Có được một người bạn đã là quý, bạn tốt  thì tất nhiên quý hơn. Và một người bạn vàng thì rõ ràng là quý hơn rất nhiều.

Nhưng tình bạn giữa Việt Nam và Trung Quốc, theo đúng những gì chính thức được hai nhà nước thừa nhận trên văn bản – hoặc nói đúng hơn là theo những gì người dân Việt Nam được nhà nước Việt Nam bảo cho mà biết, qua hệ thống thông tin tuyên truyền của báo chí cách mạng (mà dân thường hay gọi là báo lề phải, hoặc báo lề đảng) – thì còn đặc biệt hơn thế gấp bội phần. Không chỉ là bạn vàng, mà là bạn 16 chữ vàng, cũng không chỉ là bạn tốt, mà là bạn đến 4 lần tốt.

Sao, các bạn không hiểu ư? Thế là các bạn ít đọc báo chí lề đảng rồi. Xin nhắc lại cho các bạn về 16 chữ vàng và 4 tốt giữa Việt Nam và Trung Quốc nhé.

16 chữ vàng, tức câu phương châm có 16 chữ : "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai.” Theo Wikipedia, đấy là phương châm do Tổng bí thư Giang Trạch Dân đã đề ra và Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam Lê Khả Phiêu đã đồng ý, được hai Nhà nước xác định trong Tuyên bố chung vào tháng 2/1999[1].

Và đây là khẳng định trên báo Đảng (không chỉ là báo lề đảng, đây đúng là báo Đảng hẳn hoi nhé), một bài viết dài và nhiều mỹ từ, rất đúng kiểu Á Đông, chủ yếu viết cho đẹp còn thực tế thì chưa rõ. Ai quan tâm xin xem ở đây: http://www.cpv.org.vn/cpv/Modules/Preview/PrintPreview.aspx?co_id=30569&cn_id=96243.

Còn 4 tốt, hay là tinh thần 4 tốt, là như thế này: “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”. Toàn là những thứ chưa cần thêm chữ tốt thì đã tốt sẵn rồi: láng giềng, bạn bè, đồng chí, và đối tác. Nó mô tả bản chất của mối quan hệ keo sơn gắn bó của hai nước “núi liền núi, sông liền sông”, khăng khít “môi hở răng lạnh” Việt Nam và Trung Hoa.

Thế rồi … đùng một cái, Trung Quốc gọi thầu 9 lô dầu khí, tất cả đều nằm ngay trên vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Tin ở đây này, lề phải đàng hoàng: http://vnexpress.net/gl/the-gioi/2012/06/9-lo-dau-khi-trung-quoc-moi-thau-deu-thuoc-viet-nam/.  Nôm na mà nói thì tôi thấy rất giống một người trắng trợn treo bảng bán nhà … hàng xóm vậy.

Trước đó vài ngày thì quốc hội VN thông qua Luật biển, nghe đồn là có khẳng định ngay điều 1 về chủ quyền của Việt Nam tại Hoàng Sa, Trường Sa , và người phản đối đầu tiên và duy nhất là Trung Quốc. Nói  "nghe đồn" là bởi vì mặc dù báo chí đăng tin luật biển đảo được thông qua, nhưng đã có ai nhìn thấy mặt ngang mũi dọc của cái luật đó như thế nào đâu. Cứ y như thời Đảng ta còn hoạt động bí mật vậy.

Quay lại vụ TQ "bán nhà hàng xóm". Tất nhiên là Việt Nam phải gửi công hàm phản đối vụ mời thầu của Trung Quốc, nhưng Trung Quốc thì trước đó cũng đã kịp triệu tập đại sứ Việt Nam lên để “cạo” về vụ Việt Nam dám ra luật biển xâm phạm đến “lợi ích cốt lõi” của nước này.

Đấy là chưa kể nhiều sự kiện gây bất bình khác, rất thường xuyên, đó là cấm ngư dân Việt Nam đánh cá trên ngư trường truyền thống của mình, đánh đập dã man, cướp tàu của ngư dân, cắt cáp tàu dầu khí của VN, đâm tàu vv, mà Việt Nam thì đố có dám phản đối, thậm chí chẳng dám gọi đích danh, thành ra bây giờ mới có cái từ rất lạ là từ … lạ – nước lạ, tàu lạ, và mới đây có mấy cái phòng khám … lạ,  tất cả đều có liên quan đến người bạn, người thầy, người đồng chí …" là lạ" kia.

Đọc trên mạng về quan hệ 2 nước thì thấy cả 2 chửi nhau loạn lên, bên này bảo bên kia vi phạm, nói trắng ra là ăn cướp. Tất nhiên đấy là phát ngôn của thường dân, hoặc giả dạng thường dân, dám lắm chứ? Còn phát ngôn chính thức trên báo chí thì thấy rõ ràng TQ rất kẻ cả đàn anh, trịch thượng lớn lối; VN thì rụt rè, giữ mồm giữ miệng, rón rén lén lút thế nào ấy. Ngay cả Luật biển đảo, thông qua rồi đấy mà dân có được đọc đâu? Công bố ra thì chắc là sợ ông anh lớn – big brother – anh ấy bắt bẻ, bắt nạt, cho vài cái bợp tai để ... răn dạy.

Thật chẳng thấy giống những gì mà tôi hiểu về một tình bạn bình thường một chút nào cả, chứ đừng nói đây là bạn vàng, bạn tốt.

Lên đọc kỹ lại entry trên Wikipedia về phương châm 16 chữ vàng, thấy có thêm thông tin về việc bọn “phản động” đã xuyên tạc 16 chữ vàng thành ra như sau:  Láng giềng khốn nạn. Lấn biển toàn diện. Cướp đất lâu dài. Thôn tính tương lai. Ở đây này: http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3o_lu%E1%BA%ADn:Ph%C6%B0%C6%A1ng_ch%C3%A2m_16_ch%E1%BB%AF_v%C3%A0ng

Biết rằng nhà nước nói đây là bọn phản động xuyên tạc, nhưng sao tôi ngẫm cũng thấy … đúng. Thì chẳng phải chúng đã/ đang lấn biển toàn diện đó sao, trước thì lấn một chút, thấy mình im, lại làm tới, làm tới, làm tới nữa, nay chúng đã ngang nhiên coi biển Đông là của riêng chúng rồi. Còn cướp đất lâu dài ư, cái này khỏi cần kiểm tra nữa, lịch sử 4000 năm của ta với anh chàng láng giềng to xác xấu tính này đã đủ cho từ đứa trẻ con tiểu học cũng đã biết dị ứng với bọn đế quốc Trung Hoa mà người bình dân vẫn gọi là nước Tàu.

Trong khi đó thì nhà nước ta vẫn tiếp tục có thái độ trọng thị đối với người bạn 16 vàng và 4 tốt kia. Và vẫn tiếp tục gọi chúng là bạn vàng, bạn tốt. Dù nghĩ mãi cũng không hiểu cái sự vàng và sự tốt của nó nằm ở đâu?

Ai có biết thì bảo cho tôi với?

Thứ Tư, 20 tháng 6, 2012

Câu hỏi ngớ ngẩn nhân ngày nhà báo VN

Hôm nay là ngày 21/6. Là ngày nhà báo Việt Nam, cái này thì không nói ra chưa chắc đã có ai biết (trừ những người đang làm hoặc có thân nhân đang làm trong ngành báo chí).

Như tôi đã viết trên blog của tôi nhiều lần, ngày trẻ tôi đã từng mong được làm nhà báo. Kể cả bây giờ nữa, gần đây nhất nhân vụ nhà báo Ngọc Năm bị đánh ấy, tôi vẫn còn muốn làm nhà báo cơ mà, các bạn có còn nhớ đã đọc bài ấy trên blog này không?

Nhưng do số trời run rủi, tôi đã không đi vào cái nghề - đúng hơn là cái nghiệp - nhà báo, không được chọn cái "số phận vinh quang và cay đắng" này. Nên bây giờ, có viết về nghề nhà báo thì cũng chỉ có thể viết với tư cách người ngoài cuộc, đứng bên rìa nghề báo mà ... chõ mõm vào và phán lung tung, nói linh tinh thế thôi, chẳng có ý nghĩa gì đâu. Chẳng qua cũng là để mua vui cho bạn bè dăm ba phút thôi mà.

Nhưng tại sao nghề báo tại VN lại là "số phận vinh quang và cay đắng"? À, trước hết, đó là do ngày xưa còn đi học tôi đã đọc dược một cuốn sách nói về một nhà khoa học nữ nào đó, hình như là Kovalevskaya của nước Nga thì phải. Cái tựa ấy rất ấn tượng nên tôi nhớ ngay, và bây giờ chỗ nào có vẻ có liên quan là cứ tương ra nguyên cụm mà dùng

Vì vậy, nói "số phận vinh quang và cay đắng" thì thực ra đó là một câu nói do quen miệng, giống như rất nhiều thứ linh tinh tôi viết trên blog này thôi. Nhưng viết xong giòng chữ "vinh quang và cay đắng" để chỉ về nhà báo VN đúng ngày nhà báo, rồi nghĩ đến mấy việc vừa xảy ra ở VN trong thời gian gần đây, tôi bỗng thấy hình như cụm từ này dùng cho nhà báo VN dường như cũng không phải là vô nghĩa lắm thì phải?

Vậy là sao? Này nhé, làm nhà báo ở VN thì vinh quang, cái này chắc ai cũng biết. Ở thời đại này, ai cũng biết thông tin là sức mạnh, nhưng ở VN thì thông tin, cũng giống như rất nhiều thứ khác, là ... thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước quản lý, dưới sự lãnh đạo của Đảng ta. Nên chỉ có những người nào được nhà nước cho phép, được Đảng tin dùng, thì mới có quyền tiếp cận với thông tin, và quan trọng hơn, là được phổ biến thông tin đó đến người khác. Tất nhiên là phổ biến đến đâu thì còn tùy thuộc vào định hướng thông tin và sự chỉ đạo trực tiếp của Đảng, vì Đảng là vầng dương sáng mà, rọi đến đâu thì ta mới thấy được mọi vật đến dó, chứ Đảng mà không rọi vào thì đêm tối mù mịt, biết đường nào mà mò?

Tóm lại, cái vinh quang đó thì ai cũng thấy rồi, tôi không phải nói thêm nhiều nữa. Bây giờ nói đến cái cay đắng đây. Nghề báo ở VN có cay đắng không nhỉ?

Chà chà chà, câu hỏi này khó trả lời quá!!!! Để tôi nghĩ một chút đã nhé.

Haizzzz .... Chẳng biết phải tìm câu trả lời ở đâu. À, hay là ... "gúc" thử xem sao?

Hurrah, thấy chưa, tôi đã có câu trả lời rồi đó! Và câu trả lời đây này: Nghề báo của VN không chỉ vinh quang, mà - mặc dù đã có sự lãnh đạo của Đảng CSVN quang vinh, để phục vụ nhân dân VN anh hùng - cũng có thể rất cay đắng nữa.

Hượm đã, tại sao lại thế được? Làm nghề báo ở VN mà cay đắng ư? Nói cái gì phản động thế hử?

À không, ý tôi muốn nói là, sự cay đắng ấy tất nhiên không phải do Đảng, nhà nước và nhân dân ta gây ra, mà là do, tất nhiên rồi, bọn thế lực thù địch ở nước ngoài đấy.

Hừm, chúng lại "chọc ngoáy" gì nữa đây, bọn phản động ấy?

Ừ, thì chúng đặt ra mấy cái trò chấm điểm, xếp hạng ấy, rồi thì phang cho chúng ta những hạng thấp lè tè, gần đội sổ, để lăng mạ chúng ta đấy ạ. Tôi muốn nói đến cái chỉ số PFI, tức là Press Freedom Index (chỉ số tự do báo chí) ấy. Chỉ số này do cái tổ chức phản động có tên là Phóng viên không biên giới (Reporter Without Borders) đây mà, nghe tên tổ chức là đã thấy phản động rồi, cái gì mà không biên giới, bộ muốn xúi người ta vượt biên hay sao, đồ phản động, phản động!

Cái tổ chức ấy, vừa qua nó đã đưa ra danh sách xếp hạng 179 quốc gia về tự do báo chí 2011-2012, và, trời ơi, nó xếp chúng ta ở vị trí top ten nhé, nhưng mà top đếm từ dưới lên, cụ thể là hạng 172/179. Không những thế, chúng còn nhục mạ chúng ta thêm bằng cách bỏ hết mấy nước anh em xã hội chủ nghĩa, cộng sản chủ nghĩa gì đấy vào ở vị trí gần gần chúng ta - chắc là cho nó khỏi lạc đàn í mà, trong đó Bắc Triều Tiên xếp tận hạng nhì (từ dưới lên, tức 178/179), Trung Quốc thì trên ta 2 bậc (cũng tính từ dưới lên, ở hạng 174/179).

Xếp hạng như vậy, tức là chúng nói rằng nhà báo của VN chỉ là không được tự do suy nghĩ, tự do thu thập và diễn giải thông tin như những con người tự do và có tư duy độc lập, mà chỉ là những con vẹt thôi, xúc phạm chưa? Danh sách đó ở đây này: http://en.rsf.org/spip.php?page=classement&id_rubrique=1043, các bạn nhà báo vào đấy mà xem và cùng nhau viết thư phản đối nhé!!!!

Thôi, nhưng mà bọn tư bản xấu xa, phản động thù địch ấy mà, chúng nói bậy để bôi nhọ chúng ta đấy, nghe làm gì cho mệt?

Nhưng viết đến đây tôi bỗng nhớ, ơ kìa, chỉ mới trong tháng 6 này, cũng chính bọn tư bản xấu xa thù địch ấy lại xếp cho chúng ta có vị trí thứ nhì thế giới về hạnh phúc cơ mà? Chẳng lẽ chúng nói mỉa ư, hay đó là sự thực? Theo tôi hiểu, thì Đảng và nhà nước (và cả nhân dân VN anh hùng nữa) cho rằng đấy là sự thực, nên mới cho đăng báo lề phải đồng loạt suốt mấy ngày qua chứ?

OK, vậy đó là sự thực. Mà nếu báo chí tư bản nói đúng về cái chỉ số hạnh phúc (HPI) ấy, thì chúng cũng đúng về cái PFI này ư? Chà, khó nghĩ, và khó hiểu thật. Vì điều này nó mâu thuẫn quá: liệu có ai không có tự do mà lại có thể hạnh phúc được chăng? Chính Hồ chủ tịch đã dạy: " Trên đời nghìn vạn điều cay đắng/Cay đắng chi bằng mất tự do"  cơ mà?

Nghĩ đến đây rồi thì tôi đâm ra ... bí lù, bí tịt, bí hoàn toàn, không biết trả lời sao cho vừa có lý mà vẫn kiên định lập trường mà Đảng và nhà nước đã định sẵn được nữa. Mặc dù tôi vẫn được bạn bè khen là biết cách vận dụng lý luận cách mạng vào trong mọi tình huống lắt léo mà bọn tư bản hay đặt ra cho mình. (Chẳng thế mà thời là sinh viên, tôi không những không bao giờ bị thi lại mà còn toàn là đạt điểm cao mấy môn Triết học Mác-Lê và Kinh tế chính trị đấy).

Đành phải viết entry với cái tựa rất vớ vẩn, là "Câu hỏi ngớ ngẩn nhân ngày nhà báo VN" này. Câu hỏi ấy, xin viết lại cho rõ, là "làm cách nào để có thể vừa thiếu tự do (ở đây là tự do báo chí), lại vừa rất hạnh phúc?" Vì rõ ràng là các nhà báo VN cũng rất hạnh phúc mà, cứ xem cách họ ăn mừng ngày 21/6 tại VN thì sẽ rõ: đèn hoa rực rỡ, mặt người hớn hở cả đấy thôi!

Thôi thì, dù có thiếu tự do, chúng ta cũng cố mà hạnh phúc vậy, chứ sao giờ. Và nhân ngày nhà báo, xin hãy xem entry này như một lời chúc mừng, hay một món quà quê mùa mà tôi tặng các anh chị, các bạn nhà báo của Việt Nam, trong đó có rất nhiều người là bạn của tôi.

Happy Vietnam's Journalism Day (in spite of everything)!

Thứ Bảy, 16 tháng 6, 2012

"Bốn nghìn năm vẫn trẻ con", và hạng nhì về hạnh phúc


Cái tựa của entry này là một phần của câu 2 câu thơ rất nổi tiếng của Tản Đà, hình như rút trong tập thơ “Khối tình con” thì phải. Hai câu ấy như sau:

Dân hai nhăm triệu, ai người lớn
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con

Chẳng hiểu sao cứ mỗi lần có dịp đọc hoặc nghe ai nhắc đến hai câu thơ trên, tôi lại cảm thấy buồn kinh khủng; một nỗi buồn không đau nhói đột ngột mà ngấm ngầm, âm ỉ và dai dẳng không nguôi. Buồn, vì những câu thơ đã được viết bởi một nhà thơ cách đây cả một thế kỷ mà sao đến giờ vẫn cứ như là đang nói về những vấn đề hiện nay, đầy tính thời sự đến như vậy?

Vì tôi yêu thơ, nên đã nhắc đến Tản Đà thì tôi xin được nói thêm một chút về Tản Đà và các nhà thơ của thời điểm cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20 tại Việt Nam (“buổi giao thời” như vẫn thường được nhắc đến trong sách giáo khoa thời trước 1975). Trong số các nhà thơ lớn của giai đoạn này là Nguyễn Khuyến, Tú Xương, và Tản Đà, tôi thấy Tản Đà là nhà thơ có nhiều chất thơ nhất.

Thơ Nguyễn Khuyến tất nhiên rất hay, nhưng có một chút trang trọng, một chút sang cả, chút lạnh lẽo và có chút gì sắc lẻm, có lẽ do thơ ông chứa nhiều chất xám quá. Cũng vậy với thơ Tú Xương, dù thơ Tú Xương sử dụng phong cách bình dân chứ không có vẻ trang trọng, sang cả của Nguyễn Khuyến, nhưng vẫn có một cái gì đó quá sắc sảo, và một chút gì cay đắng.

Còn thơ Tản Đà mặc dù cũng có buồn, thỉnh thoảng cũng có chút chua chát (như trong hai câu thơ nói trên), nhưng nói chung giọng thơ của Tản Đà dù phê phán, trào phúng thì vẫn cứ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Những cái buồn trong thơ Tản Đà cứ nhẹ bỗng như không, nhưng cũng chính vì nhẹ, cho nên mới buồn lâu.

Tôi đặc biệt thích những câu thơ hơi buồn buồn, hơi trào phúng, hơi mỉa mai, nhưng bao giờ cũng rất nhẹ nhàng của Tản Đà, như những câu này:

Đêm thu buồn lắm chị Hằng ơi/Trần thế em nay chán nữa rồi …

Hay

Trời sinh ra bác Tản Đà/Quê hương thì có cửa nhà thì không!

Hoặc, cả một bài thơ có nội dung khá châm biếm sâu cay, “Bức dư đồ rách”, mà dưới ngòi bút của Tản Đà vẫn cứ nhẹ nhõm, như thế này:

Nọ bức dư đồ thử đứng coi
Sông sông núi núi khéo bia cười
Biết bao lúc mới công vờn vẽ
Sao đến bây giờ rách tả tơi
Ấy trước ông cha mua để lại
Mà sau con cháu lấy làm chơi
Thôi thôi có trách chi đàn trẻ
Thôi để rồi ta sẽ liệu bồi.

Đau lắm chứ, phải không, khi “Biết bao lúc mới công vờn vẽ/Sao đến bây giờ rách tả tơi”, nhưng mà, “Thôi thôi có trách chi đàn trẻ/Thôi để rồi ta sẽ liệu bồi”, nhẹ nhàng thế, chứ không như Tú Xương đầy vẻ cay độc:

Trên ghế bà đầm ngoi đít vịt/Dưới sân ông cử ngỏng đầu rồng !

Nhưng tôi dông dài quá, làm quên mất ý chính của entry này. Có lẽ không phải lúc nào cũng nên nói về thời kỳ tối tăm, khi đất nước còn rên xiết lầm than dưới ách thực dân phong kiến nhỉ. Dù vẫn biết thời ấy thì vô cùng đau khổ, nên thỉnh thoảng cũng cần phải nhắc lại chút để con cháu hiểu rõ công lao to lớn của Đảng ta (well, tôi quen miệng ấy mà) đối với dân tộc vì đã tiến hành cuộc cách mạng long trời lở đất để đánh đổ thực dân phong kiến và đem lại độc lập, hạnh phúc, ấm no cho toàn dân như hiện nay.

Nhưng lúc nào cũng kể về thời kỳ đen tối ấy thì còn thời gian đâu mà viết về thời đại ngày nay nữa, thời đại oai hùng, khi “đất nước của Hùng Vương có Đảng/mỗi người dân đều được thấy bác Hồ” (thắc mắc: không rõ chữ “bác” ở đây có viết hoa không nhỉ, chắc là không vì đã nêu rõ bác Hồ, vậy bác là danh từ chung nên không phải viết hoa; tuy nhiên viết về bác Hồ mà không viết hoa chữ “bác” tôi vẫn thấy … ngại ngại và lạ lạ thế nào ấy, khó hiểu thế cơ chứ!).

Vậy thời nay có cái gì? À, có nhiều lắm chứ. Việt Nam ngày nay là một đất nước đang lên (rising country, giống như là ngôi sao đang lên vậy mà), và được thế giới chú ý lắm nhé. Chẳng thế mà thỉnh thoảng đọc báo chí nước ngoài lại thấy đưa tin về VN. Chỉ có điều là bọn tư bản thì thâm độc lắm, nó đưa tin về mình thì chỉ thích đưa những cái xấu để chửi mình thôi, mà chúng lại có hình ảnh chứng cứ đàng hoàng chứ không phán khơi khơi, nên có muốn cãi cũng khó.

Thì đó, mới gần đây thôi bọn báo chí Đức đã dám đưa tin cực xấu về mình, về cái vụ tàn sát khỉ (hình như là con vọc mà hôm trước tôi đã đưa tin thì phải) để nhậu một cách cực kỳ dã man ở đây này: http://www.spiegel.de/wissenschaft/natur/vietnam-affen-werden-in-restaurants-geschlachtet-a-837365.html.

Các bạn có xem thì nhớ đọc thêm cả mấy comment ở bên dưới nữa nhé, tôi thì không biết tiếng Đức đâu nhưng thấy họ viết cái gì mà chấm than, chấm than lia lịa thì hẳn là họ đang chửi mình rồi chứ còn gì nữa. Ví dụ, có một comment tôi cho lên google dịch, thấy họ đang chửi mình là “dã man” đấy. Thật đúng là bọn thế lực thù địch mà, chỉ chăm chăm lôi cái xấu của mình ra mà nói thôi.

Nhưng may quá, không chỉ có tin xấu. Thỉnh thoảng cũng có những tin rất tốt nhé. Ví dụ như hôm qua trên các tờ báo lớn của mình đồng loạt đăng tin “Việt Nam là quốc gia hạnh phúc thứ nhì thế giới”. Đấy là kết quả bình chọn năm 2012 mới công bố của tổ chức NEF, là kết quả của vòng bình chọn thứ ba (lần đầu 2006, lần thứ hai 2009). Hay hơn nữa là lần trước VN cũng trong top 5, nhưng mà là vị trí thứ 5, còn lần này thì lên đến tận hạng 2 nhé.

Ai muốn biết thì cứ đọc ở đây này, trên trang vietnamnet: http://vnexpress.net/gl/the-gioi/2012/06/nguoi-viet-hanh-phuc-thu-nhi-the-gioi/  (kết quả 2012) và đây nữa: http://vnexpress.net/gl/the-gioi/cuoc-song-do-day/2009/07/3ba10ea2/ (kết quả 2009).

Thấy chưa, bọn thế lực thù địch đừng có mà sung sướng khi moi ra được mấy cái tin xấu về VN nữa nhé. Thực sự, đọc tin này thì ngay cả tôi đây, một kẻ “bi quan” thâm căn cố đế (nên mới hay … khóc, như mọi người đã nhận ra trong mấy bài viết của tôi) cũng cảm thấy phấn chấn kỳ lạ. Phấn chấn đến độ quên luôn cả mấy con vọc mà báo chí Đức (phản động) đã lôi ra nhiếc móc mình, quên luôn cả mấy con giòi lúc nhúc dễ sợ trong pate (chết cha, sáng nay tôi mới ăn bánh mì có pate, không biết … có con gì ở trong đó không nhỉ?), quên luôn mấy cô gái sông Hương, sông Hồng chân dài chân ngắn, cả nhà báo cách mạng Ngọc Năm hay Kim Sáu gì đó bị đánh khi đi lấy tin để bênh vực chính sách cưỡng chế, cũng quên khuấy luôn cả vụ gian lận thi cử chấn động ở Đồi Ngô hay Núi Sắn gì đó mới đây ….

Mà chỉ nhớ đến mấy cái hay, cái đẹp của VN như Hạ Long, một trong 7 kỳ quan thiên nhiên mới của thế giới mới do một tổ chức tư nhân nào đó mới công nhận (dù có khá nhiều điều tiếng xung quanh, nhưng mà kệ … bà nó), hay xa xa hơn nữa là … Ngô Bảo Châu với giải Fields, một giải “Nobel toán học” rất đáng tự hào mà một người VN (hay là người Pháp nhỉ?) mới vừa nhận được cách đây vài năm …. Đẹp lắm (chứ), anh hùng lắm (chứ)/thời đại chúng ta thật là vẻ vang ….

Ôi, tự hào quá, được làm công dân của một đất nước 4000 năm văn hiến, chứ đâu có phải như mấy nước thiếu bề dày lịch sử như Mỹ, như Úc kia, chẳng văn hóa văn hiến gì cả, lịch sử ngắn cụt chỉ có hơn 200 năm, còn thua cả Sài Gòn, vùng đất mới này thôi mà cũng đã trên 300 năm rồi. Chưa cần nhắc đến Hà Nội, thủ đô yêu dấu, thành phố ngàn năm kia …. Tự nhiên tôi nhớ câu thơ cách mạng: Cảm ơn người, Hồ Chí Minh vĩ đại/Bốn nghìn năm ta lại là ta

Đang ngon trớn, viết đến đây tôi bỗng cảnh giác: Cái gì, "bốn nghìn năm ta lại là ta" à? Ơ, cái câu này, cái câu này … thực ra nó có nghĩa là gì ấy nhỉ?

Không phải tự nhiên mà tôi cảnh giác đâu ạ. Tôi hiểu, câu thơ ấy tất nhiên là dùng để ca ngợi Hồ chủ tịch, người đã có công giành lại độc lập cho dân tộc, phá ách thống trị của thực dân, để đưa dân tộc trở về tận thời hào hùng xa xưa khi chúng ta có các Vua Hùng dựng nước, làm chủ một đất nước độc lập (thì bác Hồ đã chẳng nói: “Các vua Hùng đã có công dựng nước, bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước …” đó sao?).

Nhưng mà cái bọn thế lực thù địch phản động ở trong và ngoài nước (ở đâu ra mà lắm thế không biết) lại có những đứa xuyên tạc câu thơ ấy, rằng thì là mà, VN thì cứ mãi là VN thôi, “4000 năm ta lại là ta/từ trong hang đá chui ra/vươn vai một cái rồi ta lại vào”, chẳng thế nào khá lên được, đi loanh quanh một hồi lại trở về chỗ cũ, 4000 năm rồi thì ta vẫn cứ là ta, tức là vẫn thế, lạc hậu, ấu trĩ, trẻ con, chẳng thể nào thành người lớn được.

Và thế là tôi nhớ ra hai câu thơ nổi tiếng ấy của Tản Đà. Hừ hừ, không lẽ nhà thơ Tản Đà đã sống cách đây cả trăm năm mà lại sớm có tư tưởng phản động vậy sao? Mỉa mai nhà nước, mất niềm tin vào sự ưu việt của chế độ à? Hỏng, hỏng, hỏng!

Ồ, nhưng mà Tản Đà chỉ nói rằng có 25 triệu dân Việt chưa có ai là người lớn thôi. Còn bây giờ dân ta đã non trăm triệu rồi, cho nên nếu có 25 triệu dân Việt chưa là người lớn thì chắc là đúng rồi đấy. Non trăm triệu dân, thì chắc chắn phải có khoảng 25 triệu người dưới tuổi trưởng thành chứ, số còn lại sẽ là thanh niên, rồi trung niên, và lão niên, đúng quá rồi chứ còn gì nữa. Hú vía!

Chỉ còn lại mỗi câu “nước 4000 năm vẫn trẻ con” là cần phải giải thích thôi. À tôi biết rồi, trẻ con thì thường hồn nhiên, vui vẻ hơn người lớn, vì chúng vô lo mà. Hèn gì chúng ta đứng hạng nhì về hạnh phúc trên toàn thế giới, là đúng quá rồi! Mặc kệ Vinashin, mặc kệ Văn Giang, mặc kệ Tiên Lãng, mặc kệ Đồi Ngô, mặc kệ dưỡng liêm ở Đà Nẵng, mặc kệ, mặc kệ hết. Chỉ cần biết chúng ta đứng hạng nhì thế giới về hạnh phúc, là đủ thấy sướng rồi.

Cụ Tản Đà nhỉ?

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Báo chí cách mạng, lá cải và sông Hương, tập hạ

Báo chí cách mạng thì đã rõ. Chúng ta sắp đến ngày kỷ niệm “thành lập” nền báo chí cách mạng rồi, 21/6 ấy. Trong nền báo chí cách mạng ấy, gần đây có thêm một đặc điểm ngoài đặc điểm … cách mạng, đó là “lá cải”.

Đấy, tôi mới giải thích 2 cụm từ đầu trong tựa bài viết này rồi đó.

Nhưng lá cải thì có liên quan gì đến sông Hương nhỉ? À, có đấy. Các bạn đọc nữa đi rồi sẽ thấy.

Thế còn tập hạ là sao? Thì trước đây tôi đã viết về lá cải rồi, sông Hương cũng viết rồi, nên những bài ấy là tập thượng, còn bài này là tập hạ, nói theo văn “kiếm hiệp” í mà.

Lá cải, đúng hơn là báo lá cải, là báo chuyên viết về “cướp, hiếp, giết”. Cái này chẳng riêng gì ở các nước tư bản thối nát, mà ở các nước xã hội chủ nghĩa anh em như Trung Quốc, và tất nhiên là cả VN, đất nước “môi hở răng lạnh” với người bạn vĩ đại 16 chữ vàng kia nữa, đều tồn tại, và thậm chí phát triển tốt, cứ như đang mọc trên một mảnh đất màu mỡ vậy.

Mà nó cũng chẳng phải là sự kiện của thời nay. Thời xưa (xưa là đối với tôi thôi, tức hồi tôi còn bé, khoảng cách đây chừng 40 năm gì đó) thì người ta gọi báo lá cải là loại báo chuyên viết về “xe cán chó, chó cắn xe” (hình như thế) hoặc báo 4T hoặc 7T: tình-tiền-tù tội (4T)-tu-tự tử (7T). Không hiểu Bộ 4T của nhà ta hiện nay có liên quan gì đến cái 4T của báo lá cải thời xưa không ấy nhỉ, chắc là không vì báo chí truyền thông của chế độ xã hội chủ nghĩa tươi đẹp của chúng ta làm sao lại có thể liên quan gì đến báo chí phản động, đồi trụy của thời Mỹ-Ngụy cơ chứ!

Nhân tiện, tôi cứ phân vân mãi không rõ Mỹ-Ngụy có nên viết hoa không; Mỹ viết hoa thì còn được vì nay ta với Mỹ đã có quan hệ chính thức và có vẻ cũng khá gần gũi rồi, hình như là để đối trọng với anh bạn vàng về vụ biển Đông ấy, nhưng còn “ngụy” ư, chả lẽ lại viết hoa một cách tôn trọng, cũng như ta hay viết hoa từ “Đảng” ấy à? Hừm …. Nhưng nếu không viết hoa thì làm sao biết được tôi đang viết về một thời đại cụ thể, tức là tên riêng, chứ không phải là từ “ngụy” với nghĩa phổ thông như trong từ “ngụy quân tử”, “ngụy khoa học” nhỉ? Thôi thì cứ viết hoa vậy, một phần vì tôi cũng là gốc Ngụy đây mà, tôn trọng nguồn gốc của mình dù nó bị coi là xấu xa thì chắc cũng không ai trách? Nếu ai thấy tôi sai thì bảo cho biết với nhé!

Tóm lại, lá cải, hay báo lá cải, thì đã rõ rồi, đâu đâu cũng có. Nhưng chẳng hiểu làm sao mà mấy ngày gần đây, trong khi gần đến dịp kỷ niệm ngày nhà báo (của nền báo chí cách mạng, tất nhiên) 21/6, thì các báo cách mạng (còn gọi là lề phải, lề Đảng) bỗng chia nhau ra làm 2 phe mà tố nhau là lá cải cứ tưng bừng hết cả lên. Chả hiểu ra làm sao nữa? Tóm lại, ai là lá cải, ai không lá cải đây trời?

Mà lá cải thì có gì xấu lắm không nếu cả thế giới người ta đều có cả? Ăn thua là ở người đọc thôi chứ, ai có gu thích ăn cải thì cứ ăn, ăn xong trúng độc mà chết thì … đem chôn (chứ sao giờ, chả lẽ để thối ra đó), tôi vốn là người theo chủ nghĩa “tự do” (liberalism) mà (chả biết có đúng đường lối của Đảng và Nhà nước không nữa, chắc là không rồi vì tôi không phải Đảng viên, chẳng có ai kèm cặp hướng dẫn gì sất, tội nghiệp thế!)

Ôi, thôi thì tố qua tố lại, hóa ra ai cũng là lá cải cả. Mà không lá cải, thì viết cái gì bây giờ? Cả mấy trăm tờ báo cứ nhai đi nhai lại thông tin chính thống ra, thì có lẽ … khó mà bán được, mà cũng hơi oải cho người viết báo vì không thể sáng tạo ra được chút nào hết. Sáng tạo ư, mấy cái tin như Văn Giang hay Tiên Lãng mà viết không theo định hướng, cứ đi mà sáng tạo đi, rồi kết cục như thế nào thì cứ chờ đi rồi biết. Đấy có một anh nhà báo Hoàng Khương dám sáng tạo ra cách lấy thông tin bằng cách “dưỡng liêm” cho cảnh sát giao thông – hình như thế, tôi không nhớ rõ ạ – và bây giờ thì đã rơi vào tình trạng “Anh đi công tác ở trong/tu (=tù) dài dằng dặc có hòng mà ra”; tôi đang học làm thơ theo phong cách Bút Tre đấy mà.

Đấy, lá cải tập hạ nó là như thế đấy.

Còn sông Hương? Hừm …

“Sông Hương nước chảy lững lờ/Dưới sông là đĩ trên bờ là quan”, chỉ cần đọc câu ca dao khốn nạn ấy thì sẽ biết sông Hương liên quan đến lá cải như thế nào, phải không ạ? Tôi đang dùng từ “khốn nạn” theo nghĩa miền Bắc chứ không phải nghĩa miền Nam đâu ạ, giống như trong câu than trách “khốn nạn thân tôi” ấy. Câu thơ ấy có từ thời phong kiến thối nát xa xưa nhưng đến nay hình như vẫn còn đúng, ai không tin thì đọc bài “Văn học cách mạng, cô gái sông Hương và bà tiến sĩ” trên blog này đi rồi sẽ rõ.

Nhưng xin nói ngoài lề một chút: hình như nãy giờ tôi dùng từ thối nát hơi nhiều ấy nhỉ, chả hiểu làm sao nó quen miệng đi rồi, khéo mà người đọc từ mấy cái nước tư bản “thối nát” như Anh, Mỹ và nhiều nước phát triển hay phong kiến “thối nát” như mấy nước Bắc Âu nó giận, rồi thì nó rút ra không ủng hộ, viện trợ cho VN nữa, thì mệt lắm. Cho nên, tôi tha thiết kiến nghị Đảng và Nhà nước ta từ nay không nên dành riêng cụm từ “thối nát” cho họ nữa; thì chúng ta cũng đã hiện đại hóa, theo kịp họ ở một vài chỗ rồi đó, ví dụ như báo chí cách mạng lá cải (ngôn ngữ sáng tạo của anh Huỳnh Ngọc Chênh), thì cũng đâu có kém gì họ ở mảng “hiếp, cướp, giết” này đâu, thế chả lẽ ta cũng thối nát sao, phải không nào?

Quay lại vụ sông Hương. Ở tập thượng, tôi đã có nhắc đến một bà tiến sĩ quan chức của Hội Phụ nữ đã nhục mạ những “cô gái sông Hương” (xin lỗi Huế, đẹp và thơ với giòng sông Hương, tôi đang dùng sông Hương ở đây theo nghĩa ám chỉ ạ, lẽ ra không nên như thế nhưng không biết làm sao để thay đổi). Nay, ở tập hạ, mọi việc có khá hơn một chút – không, nói đúng hơn là khá hơn nhiều chút mới phải.

Khá hơn như thế nào? À, gần đây có vụ cô người mẫu sông Hồng, chị em với cô gái sông Hương, ừ thì hình như cô ấy ở miền Bắc thì phải, và chắc chắn có tên là Hồng Hà, bị báo chí cách mạng lá cải của ta đập tơi tả. Đến nỗi mà trong kỳ họp quốc hội các nghị viên của nước CHXHCNVN ta đã phải nhắc tới vụ mua bán dâm trên nghị trường trang nghiêm thế.

Và có một vị đại biểu đáng kính, không, đáng kính thật ấy ạ, cũng cũng thuộc cái cơ quan to nhất của các chị em – tức là Hội Phụ nữ ấy – đã có một phát biểu nghe rất hay, rất sáng tạo, sinh động và chắc chắn là rất cách mạng – theo nghĩa thông thường của từ này, là khác hẳn, thậm chí ngược lại với những gì đang có. Phát biểu ấy, theo nhà văn Đào Tấn trên blog của ông, là (trích nguyên văn, không đạo văn đâu nhé):

Chiều qua, ĐB QH Đặng Thị Kim Chi, Chủ tịch Hội phụ nữ tỉnh Phú Yên đứng trên nghị trường đề nghị “”Nếu người bán dâm phải vào cơ sở chữa bệnh thì cũng nên đưa người mua dâm vào. Bởi không có cơ sở nào nói rằng người bán dâm thì bị bệnh mà người mua dâm thì không”. Quốc hội nghe câu này liền cười ồ tán thưởng.

(Link bài của NV Đào Tấn: http://daotuanddk.wordpress.com/2012/06/01/quyen-lam-suc-vat-cua-con-bo-quyen-lam-nguoi-cua-cao-thai-son/; hay lắm, đọc đi các bạn ạ.)

Đã chưa, cách mạng chưa? Ừ, có thế chứ. Mà bà Kim Chi nói đúng quá rồi còn gì, phải không?

Đấy, tóm lại là, sau khi viết xong thì tôi thấy cái “tập hạ” này của tôi hay hơn tập thượng rất nhiều. Hay, vì có ánh sáng cuối đường hầm. Thì có bà đại biểu quốc hội, lại thuộc Hội Phụ nữ, cái hội … cũ kỹ cổ hủ, nay lại có phát biểu dí dỏm sáng tạo và cách mạng như thế, chẳng phải là đáng mừng hay sao?

Cho nên, lá cải thì đã sao, hãy cứ cho người ta tự do nói – dù chỉ mới tự do nói về các chuyện thuộc loại cướp, hiếp, giết hay 4T, 7T gì đó, rồi thì trăm hoa đua nở, trăm người đua nghĩ, thế nào cũng sẽ nảy ra nhiều ý tốt cho xã hội, và sẽ phát sinh ra một xã hội dân sự, lành mạnh.

Chứ, “nếu cứ bắt người ta nghĩ theo ý mình, rồi thì đến một ngày kia, tất cả mọi loài hoa cúc đều nở ra cúc vạn thọ cả”, thì chán chết. Câu trích dẫn này hình như là của Cụ Phan Khôi thì phải, người cũng đã viết câu ca dao … ba phải rất nổi tiếng: “Làm chi cũng chẳng làm chi/dẫu có hề gì cũng chẳng làm sao/Làm sao cũng chẳng làm sao/dẫu có thế nào cũng chẳng làm chi/Làm chi cũng chẳng làm chi …”

Làm chi – ví dụ như viết clog (!), viết (c)lách như thế này – cũng có làm chi lắm đấy chứ, phải không Cụ Phan Khôi kính mến ơi?

Thứ Sáu, 25 tháng 5, 2012

Bánh mì pate, con vọc, cơm 2000 và chuyện khối C


Bánh mì pate là một trong những thứ tôi thích ăn từ nhỏ. Đặc biệt là thời sinh viên nghèo đói của những năm 80 của thế kỷ trước. Đang đói, mà có được một ổ bánh mì pate kiểu Sài Gòn, với vị dòn dòn của bánh mì, béo béo của pate, thêm một chút nước tương (xì dầu) mằn mặn, vài lát dưa leo cho có chất tươi, vài lát ớt cay xé (ăn vào xuýt xoa, cho có cảm giác mạnh mà), vài cọng ngò thơm thơm … Còn gì bằng nữa, phải không, hỡi những sinh viên hoặc công nhân nghèo, đang lúc bụng đói.


Vâng, bánh mì pate là món ăn khoái khẩu của tôi, thích từ hồi nhỏ cho tới tận bây giờ. Không, nói chính xác là thích cho đến cách đây khoảng 10 phút.


Thích cho đến cách đây khoảng 10 phút, là sao? À, thì cách đây 10 phút tôi đọc được một bài trên báo mạng. Đọc xong, xin thề là tôi suýt ói, may mà bụng đói (muốn ói và bụng đói, tự nhiên thành vần, hay quá ta ơi!) nên đã không nôn thốc nôn tháo ra. Thôi, các bạn tự xem đi, chứ đừng bắt tôi tả lại nữa. Nếu không sợ ói, thì đọc bài xong nên xem luôn cả đoạn video clip nghen! Link dưới đây nè.






Còn con vọc, thì tôi mới nghe tên đây thôi. Xưa nay chưa nghe ai nói đến con này bao giờ. Nhưng gần đây thì tên của con vật này được đưa lên báo. Khổ, người VN nào mà chẳng biết cứ hễ được nêu lên báo là có chuyện chẳng lành. Người cũng vậy, mà con vọc – vốn là một con có họ hàng gần với loài người, nghe nói thế – cũng rứa mà thôi. Nên chuyện con vọc lên báo chẳng có gì là hay ho cho con vọc đâu, tôi biết trước là thế.



Biết là chẳng có gì tốt lành, nhưng ghê rợn như thế này thì quả tình tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Chẳng biết mấy “đại gia” ấy nghĩ cái gì nữa, vừa man rợ, vừa dốt nát, ăn sống nuốt tươi, như dã thú, sợ quá. Trướcđây tôi có nghe đến Từ Hy Thái hậu với thói quen ăn uống man rợ như ăn óc khỉ sống (!), nhưng cứ nghĩ đó là chuyện hiếm hoi của ngày xưa, lại có thêm mắm dặm muối của người đời sau, nên mới thế. Nhưng đây là chuyện ngày nay, thế kỷ 21, lại sờ sờ ở Việt Nam? Thực không biết nói gì hơn là thành ngữ quen thuộc thời “a còng” (không biết a còng là gì hả, nó là cái dấu này nè: @): bó tay chấm com, hết!




Các bạn muốn biết tôi nói gì phải không? Xin đọc ở đây, link:



http://www.vietnamnet.vn/vn/kinh-te/73346/an-thit-vooc--thu-choi-man-ro-cua-dai-gia.html


Đọc đến đây, thế nào cũng có người trách móc, phê bình tôi, sao chỉ toàn nhìn vào những điều đen tối, nhìn vào mặt trái không thôi. Như thế là mất niềm tin vào cuộc sống, biết chưa? Mà mất niềm tin vào cuộc sống hiện nay, trong đất nước VN xã hội chủ nghĩa giàu đẹp (rừng vàng biển bạc đất phì nhiêu/các nước anh em giúp đỡ nhiều – thơ Hồ chủ tịch đó) , tức là mất niềm tin vào chủ nghĩa xã hội, vào sự lãnh đạo tài tình sáng suốt của Đảng ta (dù tôi không phải là đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam, nên technically gọi "Đảng ta" như thế là không đúng, nhưng mà quen … mẹ nó mất rồi). Vậy là sao???? Mầm mống phản động hả????? Chết chết …


Không ạ, tôi thề là không dám thế, chẳng qua là tình cờ đọc được mấy cái link nó xuất hiện trên facebook của mình nên mới vào đọc thôi, mà toàn là báo lề phải đấy chứ, có phải đọc của đài địch, báo địch gì đâu. Thôi, cũng phải tìm một cái gì tích cực mà nhắc đến, chứ không thì lại bị người khác nghĩ sai, tưởng mình phản động thì nguy hiểm quá. Ai chứ tôi thì làm sao có thể phản động được, có muốn phản động cũng phải … gan gan một chút, chứ hèn như tôi á, chưa khảo đã xưng, thì phản động thế nào được?



Thì đây, không cần phải tìm nhiều, cũng trên facebook, có ngay: Cơm 2000 đấy.


Không, không phải cơm dành cho Clinton ăn khi sang thăm VN, giống như Phở2000 đâu. Đây là cơm được bán với giá 2000 đồng tiền VN ạ. Cơm từ thiện, nhưng không phải bố thí, mà được bán đàng hoàng, theo kiểu trợ giá của nhà nước XHCN thời bao cấp í mà. Chỉ có điều, đây không phải là nhà nước, mà là tư nhân, một nhóm người tự nguyện đứng ra làm thôi. Các bạn đọc theo các cái link ở đây nhé (nếu không có nhiều thời gian chỉ cần đọc cái đầu tiên thôi):








Đọc, thấy ấm lòng. Có thế chứ, “cuộc đời vẫn đẹp sao” mà lại. Có gì đẹp trên đời hơn thế/Người yêu người sống để yêu nhau”, Tố Hữu đã nói trong bài thơ nào đấy của ông. Những câu thơ cứ phơi phới, lồng lộng như thế, là bởi vì “Đảng cho ta trái tim giàu/Thẳng lưng mà bước ngửng đầu mà đi”; phải thế chứ, sao lại cứ bới móc mấy cái xấu xa ra mà nói, những cái ấy nó chỉ là hiện tượng thôi chứ không phải là bản chất đâu, hiểu chửa?



OK, bánh mì pate nói xong rồi, con vọc cũng nói rồi, và cơm 2000 cũng đã giải thích. Chỉ còn lại khối C trong cái tựa của tôi thôi. Nó là cái gì thế?



Á à, khối C ấy hả, có cái gì lạ đâu. Lâu nay, nhiều năm ròng rã, khối này cứ mất dần tính hấp dẫn đối với học sinh. Không giống thời của tôi, cách đây đến 40 năm rồi, khi những đứa học khối C (trước năm 75 cũng gọiđúng là ban C, tức là ban văn-sinh ngữ, nhưng sau năm 75 lúc bọn tôi học thì đổi thành ban A-B, trong đó A là văn-sử-địa và B là văn-ngoại ngữ) tuy vẫn bị xem là … khác thường, nhưng dẫu sao sự khác thường ấy cũng có thể được xem là biểu hiện của (một loại) tài năng.



Hồi ấy, những người học ban này xong thì ra đa số hoạt động trong lãnh vực văn hóa, văn nghệ, báo chí, xuất bản, dịch thuật vv. Vốn là giới văn nghệ sĩ, nên họ bất thường, họ lập dị, và họ … nghèo, nhưng mà nghênh ngang, coi trời bằng vung, thậm chí tự cao tự đại (theo kiểu Cao Bá Quát, “trong thiên hạ có 4 bồ chữ, mình ta đã chiếm hết 2 bồ”), và được mọi người kính trọng theo một kiểu nào đấy. Mà những người ấy cũng có tài thật chứ, họ viết lách, họ tranh luận, họ có ảnh hưởng đến công chúng, họ tạo nên một cuộc sống văn hóa sôi động cho xã hội. Họ nói tiếng Tây, tiếng Tàu, đi Đông, đi Tây, có nhãn quan rộng, tầm nhìn xa, có lý luận, có khiếu ăn nói, có óc khôi hài, có … (thực ra còn nhiều thứ khác lắm các bạn ạ, nhưng nói nhiều quá thì người ta nghĩ rằng mình không khiêm tốn, hóa ra lại trái với lời dạy của Các Mác, hình như thế, rằng “khiêm tốn bao nhiêu cũng chưa đủ, tự kiêu một chút cũng là thừa”, thì oan quá, nên …thôi, không khen nữa).


Thế mà bây giờ, khối C ấy chẳng còn ai thèm học nữa. Chỉ có mấy đứa dốt dốt (xin lỗi các bạn khối C nhé, tôi không nghĩ vậy đâu, vì tôi học khối C mà, nhưng mà xã hội người ta nghĩ thế các bạn ạ), học mấy cái khác không được, nên mới đành cắn răng vào mà học cái khối … thổ tả ấy thôi. (Viết đến đây, bất giác tôi thấy mình mắt ươn ướt, mũi cay cay, chả hiểu sao lại thế).



Để tự an ủi mình (rằng cuộc đời vẫn đẹp sao), tôi lại mò vào trang của nhóm Cơm 2000 để đọc. Để được thấy ấm lòng vì những nghĩa cử đẹp đẽcủa những con người giầu lòng nhân ái, có lý tưởng cao đẹp là phục vụ xã hội, giúp đỡ cộng đồng. Mặc dù những người ấy có lẽ không giàu về của cải, thậm chí tôi còn tin là họ nghèo nữa. Vì không lo kiếm tiền, chỉ lo chuyện bao đồng như thế, thì giàu ở đâu ra?



Nghèo, mà vẫn lo chuyện bao đồng; giàu, tiền không biết đổ đâu cho hết, nên phải … ăn thịt con vọc theo phong cách Từ Hy Thái hậu; nguyên nhân của việc này là do đâu nhỉ?



Còn do đâu nữa, cái gì mà chẳng do giáo dục mà ra? Tôi nghe văng vẳng bên tai có tiếng trả lời như vậy. Ừ, thì vì giáo dục, cũng đúng thôi. Giáo dục là quốc sách hàng đầu mà lại, quan trọng thế còn gì. Chính vì nền giáo dục xã hội chủ nghĩa cao đẹp của chúng ta nên mới có được những con người tốt đẹp, cao thượng với những quán cơm 2000 đầy ắp tình người như thế,chứ còn gì nữa?



Tự nhiên tôi nghĩ, chẳng hiểu việc mấy người làm bánh mì pate có thêm mấy con … dòi bò lúc nhúc, miễn sao bán có lời, cũng như những kẻ đại gia lắm tiền có thú ăn thịt con vọc một cách man rợ kia, có liên quan gì đến sự khủng hoảng của khối C, hay nói văn hoa hơn là của những ngành nhân văn – con người và văn hóa – hay không nhỉ?


Ai biết bảo cho tôi với nhé.

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012

Sau Văn Giang, tôi vẫn muốn làm nhà báo!

Làm nhà báo ở VN thì khổ, khổ như chó, thậm chí khổ hơn chó nữa. Điều này gần đây mọi người đã nói nhiều, kể từ vụ 2 nhà báo bị đánh khi đi làm nhiệm vụ ở Văn Giang.



Bị đánh tơi tả, bị còng tay, áp giải về đồn công an, bị thu thẻ nhà báo, thu cả thẻ Đảng (vật thiêng liêng mà các Đảng viên luôn để trong túi áo trái, phía trái tim, tôi nghe nói thế), mà khi được thả về vẫn viết được một bài viết đúng đường lối về vụ cưỡng chế. Vâng, chính anh Ngọc Năm, sau khi đã chứng kiến tận mắt và trải nghiệm bằng chính thân xác mình về những nỗi đau tinh thần và thể xác mà anh phải gánh chịu, vẫn tiếp tục viết bài ca ngợi về sự an toàn và đúng luật của đợt cưỡng chế này. Và vẫn nhẫn nhục, theo lời anh là “bình tĩnh”, chờ đợi sự lên tiếng và giải quyết của các cơ quan cấp trên có trách nhiệm về vụ cưỡng chế.



Nhiều người nói, như thế là quá nhục. Rằng ngay cả con chó, khi bị đánh, cũng còn “ẳng” lên được vài tiếng, well, ít ra là một tiếng. Còn đây, mang tiếng là nhà báo ở cơ quan to đùng, tứ trụ cẩn thận, mà bị đàn áp như thế vẫn phải chịu im tiếng, chẳng phải nhục sao?



Thực ra thì sau một hồi im ắng, bây giờ vụ việc đang rục rịch được đề cập đến và hy vọng sẽ được giải quyết theo một hướng nào đó. Tất nhiên là giải quyết như thế nào cũng  cần phải bàn. Ông xã tôi, một người có bằng ĐH Luật (dù không làm luật ngày nào cả) thì nói rằng việc này có gì khó đâu, nhà báo Ngọc Năm kiện về việc bị đánh, thì đưa hồ sơ ấy ra tòa, tòa sẽ có trách nhiệm tổ chức xét xử, nếu nhà báo Ngọc Năm vu cáo thì sẽ xử nhà báo Ngọc Năm, còn nếu có việc đánh người thật (thì thương tích trên mình còn đó, nhân chứng vật chứng còn sờ sờ ra đó, anh ta bị đưa vào đồn lúc nào, tại sao, ai đưa vào, trên mình có thương tích gì, biên bản đâu vv) thì cứ theo luật mà áp dụng. Có gì đâu mà khó, mà cứ phải đẩy tới đẩy lui hết người này đến người kia trả lời, lúng ta lúng túng như thế?



Tôi nghĩ mọi việc không đơn giản như ông xã tôi nói được. Vì đây là việc … nhạy cảm (sao tôi dị ứng với cái từ nhạy cảm thế không biết). Nếu đã có lệnh (miệng) rằng bằng mọi giá phải giải tỏa cho được, nhưng phải làm nhanh, gọn và không gây dư luận, thì rõ ràng là lực lượng cưỡng chế thấy rằng mình phải làm mọi cách để không có bất cứ hình ảnh xấu nào lọt ra ngoài. Thì phải mạnh tay chứ sao (!).  Mạnh để trấn áp kẻ dám chống lại lệnh cấm, và còn để làm nhụt chí những kẻ nào đang có ý đồ lăm le chống lệnh, chụp ảnh quay phim tung lên mạng để bôi nhọ hình ảnh của một chế độ tươi đẹp mà ta đã phải dày công tô vẽ bao lâu nay.




Chứ gì nữa, làm mạnh thế mà vẫn có ngay các video clip “xấu xa” được tung lên mạng ngay lập tức; nếu không mạnh tay thì có mà loạn à, làm sao tiếp tục giữ vững chế độ để mà kiên định trên con đường xã hội chủ nghĩa được nữa. Người VN ta vốn chung thủy mà, sao lại có thể bỏ cái khối XHCN lúc đang khó khăn thế này, ngày càng thu hẹp, chỉ còn có mấy nước anh hùng, kiên trì theo đuổi như Trung Quốc, Cu Ba, Bắc Triều, và Việt Nam mà thôi. Vẫn cứ phải tuyên truyền đẹp lắm chứ, anh hùng lắm chứ, thời đại chúng ta, thật là vẻ vang …, y như trong bài ngày xưa, cái gì mà chị Sáu dũng sĩ quê ở Trà Vinh, chị Hai năm tấn quê ở Thái Bình, hai chị em trên hai trận tuyến … ấy.



Tóm lại, chẳng biết ai nghĩ thế nào, chứ tôi nghĩ là những vụ cưỡng chế như thế này vẫn còn tiếp tục diễn ra, và mọi người cứ nhìn vào vụ ăn đòn của mấy nhà báo vừa qua mà lấy đó làm gương. Đừng có dại mà láng cháng đến quay phim, chụp ảnh ở mấy cái chỗ cấm (bằng lệnh miệng) như thế. Đừng có mà hy vọng tranh luận, “giấy tờ đâu”, “luật có cấm không”, “tôi là nhà báo” …. Giấy với chẳng dó, luật với chả lệ, nhà báo với chẳng nhà beo …. Quên đi nhé.



Thế tại sao tôi lại vẫn muốn làm nhà báo? À, thì thế này. Tôi theo dõi vụ hai nhà báo bị đánh thì thấy có mấy phát biểu của mấy vị to to (chẳng nhớ là ai) rất đáng chú ý liên quan đến nhà báo. Ví dụ, khi bị đánh có xưng là nhà báo hay không? Rồi thì đi làm nhiệm vụ có đúng các quy định hay không? Rồi sau đó là những lời hối tiếc vì đã đánh nhầm nhà báo. Tóm lại, những lời nói đó khiến tôi cho có thể suy đoán vài điều.




Điều đầu tiên có thể suy ra là việc đánh đập dã man đó là được phép chứ không hề vi phạm gì cả. Nhưng riêng việc đánh trúng nhà báo đang đi làm nhiệm vụ đúng quy định thì cũng hơi đáng tiếc một chút, và đấy là sự nhầm lẫn. Vì dù có bưng bít thông tin đến đâu thì các cơ quan truyền thông của nhà nước cũng vẫn cần một số thông tin, hình ảnh thật để mà chế biến thành các bài tuyên truyền cho đúng chủ trương đường lối chứ. Vì dù là bài tuyên truyền, mà được viết một cách tương đối đúng nghiệp vụ – tức phóng viên phải có mặt tại hiện trường, phải có hình ảnh thật – thì hiệu quả tuyên truyền vẫn cứ cao hơn.



Như vậy có nghĩa là vẫn có một vài nhà báo được phép của cơ quan mình (không phải của lực lượng cưỡng chế) để đến những nơi nóng bỏng, nhạy cảm ấy. Tức là được trải nghiệm, được biết những sự thật thuộc loại “thâm cung bí sử”, dù rằng sau này họ viết cái gì lại là chuyện khác. Mà sự thật thì bao giờ cũng hấp dẫn đối với tôi (dù chỉ để biết thôi chứ chẳng thể làm gì, chỉ sống để bụng chết đem đi mà thôi).



Và quan trọng hơn nữa là điều này: lâu nay việc công an đánh dân ở VN, thậm chí đánh đến chết, có phải là điều gì mới mẻ nữa đâu, mà cũng có anh nào bị xử gì đâu. Chỉ có lần này đánh nhà báo mới thấy các vị tai to mặt lớn lên tiếng một chút, rồi lúng ta lúng túng xin thông cảm vì sự nhầm lẫn, thế thôi. Chứ nếu đó mà là dân ấy à, đánh thế chứ đánh nữa cũng chẳng là cái gì đâu nhá, nhá! Đừng có mà lôi thôi, bị đánh, bị đưa vào đồn công an rồi thả về thì mừng hết lớn rồi, có cho tiền cũng chẳng muốn dây vào các ông hùm ấy nữa. Có mà quỳ xuống lạy xin các ông ấy tha cho, chứ lại lôi thôi muốn kiện cáo à?


Chỉ có nhà báo mới dám kiện, dám trả lời đài địch phỏng vấn (mặc dù trả lời cũng rất kiềm chế, nhẹ hều), và nay mới thấy có lời xin thông cảm từ phía các vị quan to đấy thôi. Chứng tỏ ở VN người ta rất coi trọng nhà báo; nhà báo có quyền tự do cực kỳ cao, và được bảo vệ, được tôn trọng hết mức. Hoàn toàn không giống như luận điệu tuyên truyền của bọn phản động thù địch nước ngoài cho rằng không có quyền tự do báo chí ở VN!


Như thế, nếu tôi có muốn làm nhà báo, thì chẳng phải là hợp lý lắm sao? Cho dù nhà báo An Nam hiện nay bị người ta cho là khổ (nhục) … hơn cả chó!

Thứ Ba, 8 tháng 5, 2012

Văn Giang, Ngọc Năm và thơ Nguyễn Vĩ


Bài này tôi viết vội trước khi đi làm. Biết là sẽ không hay vì viết vội, nhưng vẫn không thể không viết. Tại sao thì các bạn cứ đọc đi rồi sẽ rõ.

Trước hết xin nói về Nguyễn Vĩ. Đó là tên một nhà thơ tiền chiến được nêu trong cuốn “Việt Nam thi nhân tiền chiến” của Hoài Thanh-Hoài Chân. Đọc đã lâu rồi, từ trước năm 1975, nên tôi chẳng còn nhớ gì mấy về nhà thơ này, trừ việc ông đã có mấy câu thơ bất hủ:

Thời thế bây giờ vẫn thấy khó

Nhà văn An Nam khổ như chó…

Đấy là tình cảnh của nhà văn nước ta thời Pháp thuộc, bị nô lệ, mất nước, vô cùng khổ nhục. Thế nên dân ta, dưới sự lãnh đạo tài tình và sáng suốt của Đảng ta (mở ngoặc chút: tôi vẫncứ thắc mắc về việc viết hoa chữ Đảng trong “Đảng ta” mà chữ dân trong “dân ta”thì lại phải viết thường; nhưng thôi, quy ước như thế nào thì tôi cứ viết như thế ấy, cho nó … lành, vì tôi là công dân tốt của nước CHXHCNVN mà lại) đã phải tiến hành cuộc cách mạng để lật đổ thực dân,phong kiến, để xây dựng nên một chế độ ưu việt, dân chủ gấp vạn lần các nước tư bản. Wow, tôi phục mình quá, viết một lèo, câu dài ngoằng mà vẫn trơn tru khôngvấp, và quan trọng hơn là vô cùng đúng đường lối. Ấy là do nền giáo dục và truyền thông xã hội chủ nghĩa ưu việt mà tôi đã được hưởng từ năm 15 tuổi tới giờ, tức ngoài 50 rồi.


 Ngoài hai câu thơ trên, tôi cũng nhớ một câu thơ khác của Nguyễn Vĩ, đó là “Chửi Đông, chửi Tây, chửi tất cả”. Ý của ông là ông chửi lung tung, vì chán đời, vì ngông nghênh, thì nhà văn An Nam mà, đằng nào cũng đã khổ như chó rồi, còn sợ mất gì nữa mà không chửi vung thiên địa lên cho nó … sướng miệng. Thế nhưng, cũng chính vì câu thơ này mà ông đã bị mật thám Pháp mời lên làm việc, và hỏi: “Anh nói anh chửi Tây là anh chửi ai?” Chết cha, Tây … cũng là cách mà người Việt ta gọi bọn thực dân Pháp, vì chúng từ phương Tây đến mà. Mặc dù nếu nói như thế thì ta cũng có thể gọi … Ấn Độ, hoặc thậm chí Campuchia là Tây, vì những nước này cũng ở phía Tây của VN.



Đúng là khổ thật, người dân của một xứ nô lệ, mất nước mà, nên chẳng có tự do gì cả, nói gì cũng bị chụp mũ, bắt bớ, phiền hà …


Vâng, đấy là tất cả những gì tôi muốn nói về Nguyễn Vĩ, một nhà thơ mà theo đánh giá của Hoài Thanh-Hoài Chân là “chí lớn mà tài mọn”, chẳng có gì đáng nhớ, ngoài mấy giai thoại cỏn con nêu trên. Nhưng không hiểu sao hôm nay tôi lại nhớ đến Nguyễn Vĩ, khi đọc báo về vụ Văn Giang.

Văn Giang là gì ư, chắc tôi  không cần giải thích, vì chắc chắn là ở VN không có ai là không biết. Mà không chỉ ở VN, ở nước ngoài, nói thẳngra là trên truyền thông thế giới, Văn Giang (và cùng với nó là Ecopark) đã trởnên một địa danh nổi tiếng. Với bức hình của “đoàn cưỡng chế” trùng trùng điệp điệp cả ngàn người, đầu đội nón bảo hiểm san sát nhau, đông lúc nhúc như mộtđàn ốc bươu xanh tràn vào phá nát ruộng đồng. Nhìn mà đau đớn, quặn cả ruột gan – tất nhiên, nếu đó là sự thật.

Nhưng may quá, đấy chỉ là sự xuyêntạc của bọn thế lực thù địch, phản động, chuyên chống phá nhà nước ta mà thôi. Chứ mộtnhà nước thực sự dân chủ, của dân, do dân, vì dân như nhà nước của ta thì ailại làm thế. Những hình ảnh, video clip về vụ cưỡng chế lạnh lùng và tàn nhẫn, dứt khoát triệt hạ những người nông dân không chịu giao đất cho … bọn tư bản trong và ngoài nước (vốn một thời là đối tượng phải tiêu diệt của cuộc cách mạng XHCN), đối xử với dân đúng như đối xử với kẻ thù ghê gớm nhất, hóa ra chỉ là hình ảnh giả, ngụy tạo để bôi xấu, chống đối nhà nước ta mà thôi.

Bạn hỏi tại sao tôi  phát biểu chắc như đinh đóng cột, tự tin như thế ư? Thì đó chính là lời của ông Phó Chủ tịch thường trực UBND tỉnh Hưng Yên Nguyễn Khắc Hào đã báo cáo lên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cơ mà. Nguyên văn lời của Ông Hào như sau:

“Trong vụ việc ở Văn Giang, có sự móc nối chặt chẽ vớinhững phần tử chống đối ở nước ngoài. Các thông tin thậm chí còn được tường thuật tại chỗ, từng giờ, để tuyên truyền xuyên tạc, dàn dựng những video clip giả để vu khống, bôi nhọ chính quyền.”

OK, sự thực về Văn Giang là như thế đó. Thế còn Ngọc Năm thì sao?

À, đấy là tên của một trong hai nhà báo mà nghe đồn là đã bị đánh đập, hành hung tàn nhẫn vì dám thực hiện phân công của cơ quan (là Đài Tiếng nói Việt Nam) đến Văn Giang để lấy tin. Tin đồn về vụ ông và một đồng nghiệp khác bị đánh đập dã man đã râm ran trên mạng (truyền thông lề trái) ít lâu, nhưng rất lạ là sau đó cũng xuất hiện trên báo chí lề phải. Hừm, không lẽ báo lề phải cũng đã có bọn thế lực phản động chui vào rồi ư? Lại thấy cả cuộc phỏng vấn ông Ngọc Năm trên BBC (hìnhnhư là của thế lực thù địch, phản động nước ngoài?) nữa chứ. Tôi thắc mắc quá nên cũng có tò mò để nghe lời phỏng vấn ông trên đài, và thấy ông cũng xác nhận điều đó. Hừm, lạ quá.

 Nhưng dù sao thì tôi cũng cảm thấy mừng, vì phải nói rằng ông Ngọc Năm là một công chức/viên chức rất ngoan, thực sự là một con người gương mẫu, là sản phẩm lý tưởng của nền giáo dục XHCN ưu việt. Những gìông nói trong cuộc phỏng vấn cho thấy ông hoàn toàn tin tưởng vào chế độ và cótính chấp hành rất cao, dù “tinh thần có hơi mệt mỏi” do bị hành hung, đánh đập bởi các anh công an, vốn lãnh lương từ tiền thuế của dân để bảo vệ dân, khi đang làm nhiệm vụ. Theo thông tin lề trái thì ông không chỉ bị đánh mà còn bị chửi mắng thậm tệ, thậm chí bị sỉ nhục. Thế mà trong phần trả lời phỏng vấn của ông thì vẫn hết sức nhỏ nhẹ, không hề nóng giận, không có một câu nào thanphiền, dù đơn thư của ông gửi đi để khiếu nại đã bao ngày nay cũng chưa hề có cơ quan chức năng nào hồi đáp. Ông vẫn thế, vẫn kiên định một lòng tin vào chế độ, và vẫn “bình tĩnh chờ”, như tất cả mọi người dân VN vẫn bình tĩnh chờ, chờ một ngày mai tươi sáng hơn khi chúng ta xây dựng thành công thiên đường cộng sản trên đất nước này.

Chỉ có điều, nghe ông nói xong, tôi bỗng thấy cổ họng đắng nghét, nghẹn ngào, và cay cay ở mắt.



Và, rất lạ, chẳng hiểu sao tôi bỗng nhớ Nguyễn Vĩ với mấy câu thơ bất hủ của nhà thơ ... khổ như chó ấy.