Hiển thị các bài đăng có nhãn voice. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn voice. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 5 tháng 7, 2010

Lời nói/Không phải là ngọn roi

Là câu đầu tiên, và cũng là tựa, của một bài thơ. Tác giả ư? Ừ, thì ... bài thơ mới sáng tác của tôi. Giống như lần trước, nó tự viết trong đầu tôi, trên đoạn đường từ cơ quan về nhà.

À, mà đoạn đường này hôm nay dài đây, vì nó từ Linh Trung - Thủ Đức (gần Suối Tiên) về đến nhà tôi ở Bình Thạnh, gần 1 tiếng đồng hồ. Nên bài thơ có lẽ hơi dài hơn lần trước một chút. Và nó đứt quãng, nghèn nghẹn, giống như đoạn đường mà tôi đi - dài, bụi, lô cốt, tiếng kèn xe, xe cộ chen chúc giành đường. Và tôi thì mệt, cảnh giác (vì sợ xe đụng), căng thẳng, và ... buồn.

Tại sao ư? Ừ, thì buồn chứ sao! Nhờ vậy mới có thơ được chứ. "Sẽ là gì, cuộc sống của nhà thơ/Nếu không là đau khổ?//Và đại dương kia có nghĩa lý gì/Khi không còn bão tố". Thơ dịch đấy, của ai tôi chẳng nhớ. Chỉ biết, cõi đời bát nháo quá. Và tôi cần tìm về thơ.

----

Lời nói
Không phải là ngọn roi
Sao vẫn quất vào tim?

Rướm máu.

Lời nói
Chẳng thể là mã tấu
Sao vẫn chém đứt lìa?

Từng mảng
Rơi
Vỡ nát.

Lời nói
Không hề là viên đạn
Sao chỉ cần một phát?

Trúng tim
Ai
Ngã gục.

Lời nói
Đuổi theo.

Xô đẩy
Hồn ai
Xuống
Chín tầng
Địa ngục!

Thơ gì thế này nhỉ? Ừ, thì là thơ tôi! Thơ tôi là để cho tôi ...